Chào mừng các bạn đến với cổng thông tin điện tử Huyện Phước Sơn!
Thơ của tác giả Thái Bảo & Dương Đỳnh
Người đăng: Trương Công Minh 0903.555.285 .Ngày đăng: 22/08/2014 .Lượt xem: 1461 lượt.

             VỚI BẠN TÔI ƠI

Vết mực học trò nhỏ xuống còn đọng ba mươi năm

Ngày ta bỏ lớp

Tóc đã nhuộm sương màu sương dĩ vãng

Giật mình còn gọi tên nhau

Ba mươi năm dài chưa lâu chưa mà bày dâu bể

Mà bày hợp tan, mà bày trần thế

Mà bày sơn khê, mà bày lận đận

Lớp lớp mù khơi trường cũ níu ta về

Ba mươi năm rồi chưa tỉnh cơn mê

Thuở làm học trò mông mênh kỷ niệm

Mộng đèn sách mơ những điều huyền nhiệm

Mà hay đâu dâu bể lá trên dòng

Nhưng vẫn mãi còn trên nẻo trăm năm

Mái trường xưa bạn bè và tuổi lớn

Những chớp giật hồn nhiên như sóng dợn

Cứ lăn tăn ru vỗ giấc mơ đầu

Kỷ niệm ơi giờ gió thổi về đâu

Ngày theo bạn ăn đường non Quế Hiệp

Quế Lộc mùa thơm,đèo Le gió mát

Thơm thảo khoai chà nhớ phở sắn Quế Long

Muôn nẻo đường đời lận đận long đong

Vẫn còn kịp về bên nhau gọi tên nhau để nhớ

Vẫn tìm thấy trong mắt nhau một thuở

Nét hồn nhiên kiêu hãnh của một thời

Thì còn gì hơn nữa bạn tôi ơi!

        Viết đêm trước ngày hội trường2014

                   Thái Bảo-Dương Đỳnh

                              Cựu 12c



           CẠN LÒNG CHẲNG NGẠI KHEN CHÊ

(Nhân đọc tập thơ “Khúc hát lưu dân” của Nguyễn Đức Dũng)

 

Phải nói tôi là người may mắn!Dẫu xa nhưng vẫn luôn kịp về có mặt trong những giờ khắc quan trọng của anh em văn nghệTam Kỳ.Tôi nghĩ trong giới văn nghệ được vui với cái vui của bạn mình cũng là điều hạnh phúc.Với anh Nguyễn Đức Dũng từ “Áo giấy cho sông”,đến “Nắm níu” và bây chừ là “Khúc hát lưu dân”sự thành công nối tiếp của anh không những anh khẳng định được mình  trong vai trò của người cầm bút mà còn cho chúng ta những phút giây  hạnh ngộ:


 “ Kìa bạn bè con đến thế gian này ca hát rồi đi

 những cánh sao nhỏ nhoi tự cháy hết mình qua trời xa thẩm

Con tự cháy một nốt trầm thưa mẹ

Nốt trầm đáng yêu vừa đẹp vừa buồn

 Xin được chúc mừng anh với đứa con tinh thần xinh xắn “Khúc hát lưu dân” mà như nhà thơ Phan Chín đã nói: “Không phải là một khúc ca buồn của những xa lạc,chia ly mà là khúc hát nhớ thương miên man và ngọt ngào của một trái tim luôn khao khát tìm về”

 Đúng vậy!Với 35 bài thơ trong “Khúc hát lưu dân”vẫn với cách viết không lẫn vào đâu được của Nguyễn Đức Dũng.Ta vẫn tìm thấy những trở trăn đầy trách nhiệm của anh về quê hương đất nước,về thế thái nhân tình về những đổi thay nhân tâm rất đau của người thi sĩ

Mộng nhầm một giấc sính linh

Nhắm đôi tròng lệ nhân tình nhói lên

                                                     (Không đề)

Và bởi:

 Tố Như cảnh báo sự nhỏ nhen ghen ghét của trời

 Chảy máu mắt khóc Kiều nhưng không làm sao khác được

Trong mỗi hoài theo sẵn tị hiềm tài mệnh tương đố

Nghiệp dĩ riêng dành cho nhân loại yêu thơ

                                                                             (Tác phẩm)

Vẫn với mạch chủ đạo thường thấy khi anh viết về quê hương với lung linh kỷ niệm về những người thân và bè bạn.Những nét đẹp bình dị từ con sông ngọn núi  cánh đồng đã ám vào tuổi thơ anh mang cốt hồn quê xứ, về tình yêu không trọn vẹn để xa xót một đời:

            “ Trăng hè gió xóm chê tôi

Tréo  hai đầu võng mà ngồi ngó khan”

                                                              (Ghi ở cổng An Trung)

Nhưng theo tôi thành công nhất trong”Khúc hát lưu dân” của anh là đề tài đất nước.Với lối diễn đạt phóng khoàng đậm chất sử thi,hùng tráng trong trầm tích cội nguồn văn hóa và lịch sử dân tộc đã cho ta những cảm nhận tự hào kiêu hãnh về quê hương và nòi giống Việt:

 

Có đất nước nào như đất nước ta

Lưng gánh mưa nguồn ngực phơi giông bão

Mỗi góc ruộng bờ cây là mỗi niềm xương máu

Mỗi tên người tên đất cứ rưng rưng

                                     (Cương Thổ)

Và anh khẳng định:

                               Mỗi thế hệ hóa phù sa lắng xuống

Mỗi cuộc đời bổi hổi rướn lên xanh

                              (Khúc hát lưu dân)

Trong một lần chuyện trò bên ly café nơi  quán Trầm anh đau đáu nói cùng tôi về biển đảo vào những ngày tháng 5/2014 anh bảo: anh vừa viết xong bài khúc hát lưu dân trong ý nghĩa thương đau về dân tộc.Có dân tộc nào như dân tộc mình không Người Mẹ đã đẻ ra cả một bọc 100 con mà không đủ cho những cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc.Tôi thật sự thán phục và đồng cảm với  anh ở ý nghĩ này,nên rất hiểu điều anh viết trong khúc hát lưu dân:

   Ta cúi xuống lạy lời nguyền mẫu hệ

   Bọc Âu Cơ nở trăm họ Rồng Tiên

   Thương giọt mồ hôi đầm đìa trán mẹ

   Xẻ thịt banh da vượt cạn một mình

 

   Ta cúi xuống ruột gan không chịu thấu

   Từng lá xanh cứ khắc khoải lìa cành

   Con trai mẹ như củ khoai củ đậu

   Nghìn năm âm thầm hôn hết áo khăn

                                        (Khúc hát lưu dân)
Có thế nói tập thơ “Khúc hát lưu dân”đã tiếp nối sự thành công trong cách viết mang đặc thù Nguyễn Đức Dũng.Anh viết không mới mà rất lạ Đậm chất phương ngữ quê kiểng Quảng Nam với những hình ảnh gần gụi mà ám ảnh .Anh là một trong những người sử dụng hiệu quả và hợp lý vốn văn hóa và lịch sử  dân tộc cho từng tác phẩm của mình.

 Dẫu chỉ nhận là người “lặng im ngồi đây chờ đến phiên mình”để ra sân khấu đời  “với kịch bản siêu thời gian- siêu không gian vô tiền khoáng hậu”.Nhưng Nguyễn Đức Dũng đã ra sấn khấu đời từ lâu và sự chân thành tài hoa nghiêm túc trong thi ca của anh đã ở trong lòng bè bạn từ lâu lắm rồi.Anh cháy hết mình trên từng trang viết và cho anh, cho chúng ta những nỗi niềm hạnh phúc.Xin được lần nữa chúc mừng anh và xin mược 4 câu thơ trong bài bài “Về ngồi bên suối” để nói với nhau:

Cạn lòng chẳng ngại khen chê

Sâu si tôi hỏi đi về những đâu

…Lẫn tôi trong biếc xanh nào

Lòng như lá nọ rụng vào trôi kia

Tân an,tháng 7.2014                Thái Bảo-Dương Đỳnh

 

[Trở về]
Các tin mới hơn:
Đại hội Chi hội nghệ sỹ Nhiếp ảnh Việt Nam tại Quảng Nam
MUÔN NẺO PHÙ VÂN
CHƯƠNG TRÌNH NGHỆ THUẬT “TÌNH YÊU CUỘC SỐNG”
GIỌNG QUẢNG
HỘI VH-NT QUẢNG NAM TỌA ĐÀM 4 TẬP THƠ CỦA HỘI VIÊN
Các tin cũ hơn:
Thơ trào phúng : Loanh quanh chữ “Vàng”
Em gái Bhnoong - Huỳnh Đức Trung
Sắc Xuân (Thơ Lê Lam Giang)
Chí làm trai (Thơ Huỳnh Đức Trung)
Khâm Đức xuân về (Thơ Huỳnh Đức Trung)
Suy ngẫm cuộc đời (Thơ Colchichine)
Tết quê (Hoàng Chương)
Xuân về "Nghe em hát còn duyên" (Hoàng Chương)
Đọc Gia huấn ca, suy ngẫm về giáo dục con cái hiện nay (Hoàng Chương)
Nghĩa tình Phước Sơn (Thơ Lê Lam Giang)
    
1   2   3   4   5   6   7   8   9   10